Thế Gian Đẹp Nhất Trong Làn Gió – Chương 35

Chương 35


Tựa hồ thật lâu trước đây, tôi cũng từng trải qua cảm giác này. Tối tăm vô tận, không gian bí bách, giống như tôi vừa bị thú dữ nuốt vào bụng, không có cảm giác thời gian trôi qua, không có cảm giác thế giới chuyển biến, cứ đóng đinh tại chỗ như vậy, chờ tới khi dịch vị dạ dày bào mòn tôi dần dần.

Tôi hận những nơi u ám chật hẹp.

Tôi hận tất cả những không gian u ám chật hẹp!

“Nói gì đi,” Tôi kêu lên, “Sắp phát điên rồi.”

“Được thôi, nhờ ơn cái thằng mồm quạ đen này mà giờ chúng ta bị chôn sống rồi.” Dẫn đầu hưởng ứng là Kim Đại Phúc, tôi hơi bất ngờ.

Nếu người bị nêu tên là kẻ khác thì thôi, nhưng Dung Khải là ai chứ, cái gì cũng chịu được, chỉ không chịu được thiệt thòi, vì thế dù khóc thút thít chưa ngừng, nhưng vẫn nấc cụt phản bác, “Anh, cái đm anh nói ai đó… Nếu tôi, nếu tôi mà có cái tài ấy… Thì còn vào tù làm cái chó gì… Đã, đã ra ngoài cmn rồi… Làm CEO làm tổng giám đốc!”

“Chả phải mày cứ lải nhải cả ngày, nào là hình cây nấm, nào là sạt núi, mày có tài còn gì, nói đúng rồi đó, giỏi thế sao không đưa chúng ta ra ngoài hết cả lũ đi? Ngồi cái chỗ mẹ này chờ chết làm gì?”

“Tôi… Tôi muốn đưa mà đưa được à? Anh nghĩ nhà tù này là, là nhà tôi mở à… Tôi cũng đâu ngờ sạt núi thật chứ…”

“Còn khóc nữa à, khóc khóc cái rắm!”

“Kim Đại Phúc tôi *** mẹ anh!”

Tôi sai rồi, miệng tôi xúi quẩy, sao lại bảo mọi người nói chuyện đi, giờ thì hay rồi, chẳng thà im thin thít còn hơn.

“Bớt tranh cãi đi,” Giọng nói thản nhiên của Chu Thành lúc này thật giống bình cứu hỏa, “Người một nhà thì phải hòa thuận, để dành sức mà chiến đấu với trời.”

“Trời đâu, chỉ cho tôi xem?”

“Kim Đại Phúc, đừng cáu bẳn nữa, người lớn cả rồi, cãi vã với trẻ con làm gì.”

“Tôi ghét nó lúc nào cũng nhơn nhơn!”

“Người ta cũng chẳng cần anh thích đâu, đến tôi còn bực anh nữa là.”

“Chu Thành, cái đm cậu về phe nào thế hả?”

“Hiệp hội bảo vệ sức khoẻ Bà mẹ và trẻ em.”

“Cái ***!”

Màn đấu võ mồm trong đêm này làm tôi phì cười. Tôi bắt đầu nghĩ, nhiều năm như vậy rồi, có khi mình đã nhìn lầm Chu Thành, ẩn sâu bên dưới lớp vỏ ngoài lãnh đạm kia, nhất định là một trái tim cực kỳ dịu dàng và đầy lòng cảm thông.

Tiểu Phong Tử cũng an tĩnh lại. Tôi không nhìn thấy vẻ mặt cậu ta, nhưng dựa trên hiểu biết của tôi về Tiểu Phong Tử, bị mắng như thế mà không cãi lại, tám phần là đang kinh hãi vì được Chu Thành rút đao tương trợ, trước tiên là kinh hãi, đến khi ngẫm lại thì mềm nhũn, ngoan ngoãn nằm im.

Khác với Hoa Hoa bướng bỉnh, thực ra Tiểu Phong Tử chỉ là một con nhím thích xù lông cuộn tròn, nếu tìm được góc độ tốt, nhẹ nhàng vỗ về là mở được nó ra, sau đó nhím con chỉ còn lại cái bụng mềm mềm.

Chu Thành nói một câu rất đúng, chỉ là đứa trẻ thôi.

Thời gian từng phút trôi qua, bên ngoài không có bất cứ động tĩnh gì. Tuy không biết đang kẹt sâu bao nhiêu, nhưng chúng tôi thực sự khao khát được nghe thấy tiếng máy móc rầm rầm, hoặc chẳng cần máy móc, chỉ cần một tiếng gọi nho nhỏ, ít nhất cũng có thể giúp chúng tôi vững tin rằng, mình chưa bị lãng quên.

Nhưng không.

Toàn bộ thế giới giống một cỗ quan tài, lẳng lặng chôn kín trong lòng đất, không người nhớ thương, không người quấy rối, cứ để nó ngủ im như vậy, rồi chậm rãi phân hủy thành bùn đất.

Nỗi sợ dần dần hình thành, gặm cắn lục phủ ngũ tạng chúng tôi, tôi phải dùng hết sức bình sinh mới ngăn nổi mình không run rẩy, ổn định hô hấp. Tôi không muốn mình biến thành bùn đất, tôi biết không ai muốn thế, nhưng không ai dám nói, vì sợ lời nói thành sự thực.

“Mọi người chưa bị biệt giam bao giờ nhỉ, bị biệt giam cũng giống thế này này, khó chịu lắm.” Cố gắng ra vẻ thoải mái tự nhiên, tôi làm không tồi, ngoại trừ đầu lưỡi bị cắn đến đau rát.

“Hoa Điêu bị rồi.” Kim Đại Phúc nói một câu như vậy.

Tôi kinh ngạc, “Hả? Lúc nào? Sao tôi không biết?”

“Lúc cậu chưa vào,” Kim Đại Phúc tựa hồ đang nhớ lại, qua vài giây mới nói, “Ngồi khoảng một tháng, suýt lãnh án phạt thêm.”

“Vì tội gi?”

“Ai biết, tôi có được đãi ngộ như cậu đâu, có hỏi cũng đâu được viết chữ trả lời.”

“…”

Trên đùi bỗng nhiên nặng thêm, tôi vô thức đưa tay sờ sờ, ừ, sờ thấy một mái tóc xù xù. Chắc nằm không thoải mái, nên nhúc nhích đổi tư thế mấy lần, cuối cùng mới tìm được vị trí ưng ý, thế là bất động.

Tôi chưa bao giờ thấy Hoa Hoa làm nũng, đột nhiên gặp tình huống này, tôi trở tay không kịp, chớp mắt đã gia nhập Hiệp hội bảo vệ sức khoẻ bà mẹ và trẻ em của Chu Thành, đừng nói kính dâng một cái đùi, bảo tôi dâng… Ặc, dâng tứ chi với dâng thêm cái đầu cũng được!

Tiểu Phong Tử vĩnh viễn không biết quan sát tình hình và lưu ý tâm trạng, đột nhiên run rẩy phun ra một câu, “Liệu có khi nào… Cứu viện không tới không?”

Tuy biết là không có khả năng, nhưng lòng tôi vẫn rụng “Bộp” một tiếng. Âm thanh ấy rất lớn, rõ ràng là mấy trái tim cùng phát ra một lúc, tình cờ trùng hợp, chung nhịp đập với nhau.

“Không nói lời nào cũng chẳng ai nghĩ mày là thằng câm đâu!” Kim Đại Phúc gầm nhẹ. Nếu không phải xung quanh tối đen, tôi đồ chừng gã đã nhào vào đánh Dung Khải.

Tiểu Phong Tử không tràn đầy tự tin và cao ngạo như ngày thường, trong giọng nói ngoài tủi thân, còn lẫn cả sợ hãi, lo âu, và thấp thỏm, “Nếu bọn họ tới thật thì tôi nói gì cũng tới, còn nếu họ không tới, tôi có im miệng cũng vô ích!”

Kim Đại Phúc căm giận rủa thầm gì đó, rất hàm hồ, nghe không rõ.

Tiểu Phong Tử lại bắt đầu rơi nước mắt, tuy nhìn không thấy, nhưng người bên cạnh cậu ta biết —

“Lại khóc nữa à…” Chu Thành lại bất đắc dĩ thở dài, giọng nói của hắn trong không gian tăm tối nghe đặc biệt dịu dàng.

Những âm thanh sột soạt lại lần nữa vang lên, bỗng nhiên tôi cả gan phỏng đoán: Không phải Chu Thành đang lau nước mắt cho Tiểu Phong Tử chứ?! Ôi, cảnh tượng ấy không thuộc về địa cầu đâu!

Có lẽ đã vỗ về xong, Chu Thành lần thứ hai lên tiếng, “Nhất định cứu viện sẽ tới, dù chúng ta không đáng giá thì vẫn là mạng người, Du Khinh Chu sẽ không bỏ mặc đâu, chẳng qua ở đây là núi, có lẽ máy móc chưa đào đến nơi.”

Kim Đại Phúc mất tinh thần, cười khẩy, “Cậu cứ tự an ủi mình.”

Chu Thành lạnh giọng, “Thế thì sao, đằng nào cũng là chờ, chờ được cứu vẫn hơn chờ chết.”

Kim Đại Phúc không nói nữa, Chu Thành cũng không phải kiểu người thích tranh cãi đến cùng, câu chuyện liền dừng lại ở đó. Tiểu Phong Tử khóc hai trận, phỏng chừng tiêu hao không ít sức lực, lúc này rất im lặng, Hoa Hoa cũng im lặng, mà ngay từ đầu cậu đã luôn im lặng, hơn nữa còn im lặng quá mức.

“Này, em ngủ à?” Đột nhiên, tôi lo lắng.

Cái đầu trên đùi tôi không nhúc nhích, nhưng bàn tay tôi lại được ai nắm lấy. Tôi nghi ngờ mắt cậu có gắn camera hồng ngoại, bằng không thì sao cậu có thể chuẩn xác nắm lấy cái giò heo… À nhầm, bàn tay ngọc ngà của tôi như thế? Xúc cảm ấm áp thẩm thấu qua da, hòa vào dòng máu, lại từ máu đổ về trái tim, cuối cùng biến thành những niềm vui nhỏ nhỏ, truyền đi khắp chốn.

Thời gian lại bắt đầu chậm chạp trôi qua, tựa hồ từng nhịp im lặng bị bóng tối kéo dài thật dài, như vĩnh hằng vô tận.

Chu Thành nói đúng, cùng là chờ cả, chờ được cứu vẫn hơn chờ chết. Vậy nên tôi nghĩ nếu có thể làm mọi người vui vẻ lên thì tốt, vui vẻ là sẽ quên đi phiền não, kể cả không quên được thì cũng sẽ vơi đi phần nào. Nếu chẳng may chết thật, thì cũng không đến nỗi ra đi trong u buồn…

Nhẹ nhàng hắng giọng, tôi dạo đầu từng tiếng một, “Ừm… Tôi vào đây gần ba năm rồi, ba năm sống cùng mọi người cũng vui, hôm nay tôi sẽ nói mấy lời chân thật xuất phát từ tận đáy lòng.”

“Thế ra cậu cũng biết bình thường mình toàn nói mấy lời nhảm nhí à?” Kim Đại Phúc hiện giờ giống như dây pháo, đụng một cái là nổ bùm bùm.

“Tôi tự kiểm điểm, được chưa?” Tôi chả thèm chấp nhặt với gã, “Lúc mới đến đây, tôi cảm thấy mấy người giống hệt lũ zombie, nói gì cũng không phản ứng, gặp chuyện gì cũng không phản ứng, nghĩ đến sáu năm sắp tới phải sống cùng mấy người, tôi hãi lắm.”

“Sau đó thì sao?” Chu Thành hình như đang cười.

“Sau đó ở chung lâu tôi mới phát hiện, thì ra mấy người cũng không đến nỗi.”

Tiểu Phong Tử tức giận lẩm bẩm, “Lời khen của anh độc đáo gớm.”

Tôi mỉm cười, “Thực ra tôi thì đầy tính xấu, nhiều chuyện này, ngốc này, lắm mồm này, không chịu ngồi yên này, thích trêu chó chọc mèo này, nhớ cái hồi hợp xướng, nhìn mặt Đại Kim Tử tái xanh, hòa âm với tôi a a a này…”

“Cái đm lúc ấy tôi chỉ muốn cào chết cậu!”

“Ha ha, ham muốn đột xuất không thực hiện được đâu, anh phải nuôi móng tay trước đã.”

“…”

“Sau đó là Tiểu Phong Tử, cậu là người thông minh nhất mà tôi từng gặp, từ viện dưỡng lão đến nhà trẻ, tôi chưa thấy ai thông minh như cậu.”

“Ừ, khen thế này xuôi tai hơn đấy.”

“Nhưng ở đây thì cậu vô dụng.”

“…”

“Chu Thành thì khỏi nói, không có tính xấu nào, nho nhã lễ độ kính trên nhường dưới, tôi mà thích đàn ông thì cũng phải thích anh đầu tiên, ha ha!”

“Cám ơn.”

“Tên câm thì sao?” Tiểu Phong Tử hỏi.

Tôi sửng sốt, lại lập tức mỉm cười, biết rằng không ai nhìn thấy, nên rất tự nhiên cuốn một lọn tóc xoăn xoăn của Hoa Hoa, “Cái này không cần nói, cậu ấy hiểu mà.”

“Phùng Nhất Lộ, tại sao càng ngày anh càng ghê tởm hơn cả hai tên kia thế hả…”

“Này, người ta vừa lau nước mắt cho cậu mà cậu nói người ta ghê tởm, sao vô lương tâm thế…”

“Á, anh nhìn thấy à?”

“…” Choáng, đoán mò mà cũng đúng à?!

Chẳng biết có phải tại nói nhiều quá không, tôi dần cảm giác trong ngực rất khó chịu, thỉnh thoảng còn thấy choáng váng mặt mày. Lòng bàn tay vã mồ hôi, Hoa Hoa nhận thấy, nên viết từng nét trên tay tôi, tôi cố gắng phân biệt thật lâu, cuối cùng mới hiểu cậu viết là: Sao thế.

“Không sao.” Tôi muốn bảo cậu yên tâm, nhưng lời vừa ra khỏi miệng, cả người đã mất hết sức lực.

Hoa Hoa đột ngột ngồi dậy sờ trán tôi, tất nhiên, lòng bàn tay cậu chỉ sờ thấy mồ hôi.

Hoa Hoa luống cuống, vùng vẫy muốn ra ngoài, tôi giữ chặt lấy cậu, “Em làm gì thế?”

Hoa Hoa không để ý, gắng sức muốn gạt tay tôi ra.

Những người khác cũng bị kinh động, căng thẳng hỏi, “Sao thế sao thế?”

Tại thời điểm này, chỉ một biến động nhỏ cũng đủ khiến chúng tôi chim sợ cành cong.

“Không sao không sao, hơi khó chịu chút thôi.” Tôi gắng sức kéo Hoa Hoa về, tức giận nói, “Em chạy loạn cái gì, nhỡ chạy vào chỗ nào vừa sập thì sao?”

Hoa Hoa mặc kệ, vẫn giằng co với tôi.

Tôi phát điên mất, chỉ muốn tát cho cậu hai cái, lại nghe thấy Tiểu Phong Tử nói, “Khó chịu là bình thường, ở đây thiếu dưỡng khí, cũng chẳng có thông hơi.”

“Nghe thấy không?” Tôi túm chặt cánh tay cậu, “Đừng có khùng nữa, trừ phi em muốn sớm đi gặp Diêm Vương.”

Kim Đại Phúc đột nhiên hỏi, “Chúng ta ở trong này bao lâu rồi?”

“Không biết,” Chu Thành nói nhỏ, “Chắc khoảng vài giờ.”

Kim Đại Phúc cười khổ, “Tôi đã nói với cậu rằng chúng ta không sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, nhưng nguyện chết cùng năm cùng tháng cùng ngày chưa nhỉ?”

“Chưa.”

“Tôi cũng muốn nói lắm, nhưng thường thì tôi nói không giữ lời đâu.”

Tiểu Phong Tử không cam lòng, khàn khàn kêu lên, “Tại sao chúng ta xui xẻo thế này?! Tôi không muốn chết…”

Tôi hít sâu một hơi, nghĩ dù sao mình cũng là thằng đàn ông đỉnh thiên lập địa, trẻ con khóc được, nhưng tôi không khóc được, “Xui xẻo? Cậu cứ ngẫm lại những người bị đá đè nát ngoài kia xem, chúng ta đã tranh thủ được thêm vài tiếng rồi đấy.”

“Vậy tôi có tranh thủ thêm được gì không…”

“Được, cậu cứ tranh thủ thêm một chút, rồi thêm một chút, đến khi máy xúc đào chúng ta ra thì thôi.”

“Vậy nếu bọn họ không biết chúng ta ở trong này, ngộ nhỡ máy xúc đào linh tinh rồi đào chết tôi thì sao?”

“…”

Không thể phủ nhận, lo lắng của Tiểu Phong Tử, rất có lý.

Bàn xong chuyện sinh tử, thời gian kế tiếp cũng không còn gian nan như trước, tôi cố hết sức điều chỉnh hô hấp, giảm thiểu tiêu hao năng lượng, có lẽ so với quãng thời gian đợi chờ đằng đẵng còn ở phía trước, cố gắng này chỉ như muối bỏ biển, nhưng tôi vẫn nghĩ thà có còn hơn không, ít nhất còn có thể…

Ầm rầm rầm —-

Xa xa thình lình vang lên những âm thanh nặng nề, tôi còn cảm thấy bốn phía xung quanh khe khẽ chấn động.

Những người khác cũng cảm giác được.

Kim Đại Phúc căng thẳng hỏi, “Lại sạt núi?”

Tiểu Phong Tử khóc thét, “Không phải chứ, lại nữa hả?!”

Tôi lại bị em trai chuột túi ôm chặt vào lòng, còn chưa kịp kháng nghị, âm thanh kia đã từ xa vọng tới, đinh tai nhức óc, màng nhĩ tôi như muốn nổ tung!


Hết chương 35.


(Bác Phúc, giờ cầu hôn anh Thành vẫn còn kịp đấy =..=)

Advertisements

36 thoughts on “Thế Gian Đẹp Nhất Trong Làn Gió – Chương 35

  1. Dung Khải x Chu Thành ??????

    Hoa Hoa tinh tế nhạy cảm, dịu dàng như gió vững chãi như núi ❤ đây ms là điển hình của ôn nhu thâm tình nhưng vẫn giỏi bán manh công ❤

    Like

    • Hoa Hoa chuẩn công đó ó ó ó á á á (≧∇≦)/
      Nếu Hoa Hoa làm anh Lộ bùng phát tình mẫu tử, thì Dung nhi làm anh thành bùng phát bản năng làm mẹ, í hí hí ❤

      Liked by 4 people

      • Thế hóa ra Thành-Khải vương đạo thiệt saooooooo ???? Khải nhím thụ lòi thật~~

        Truyện của má Nhan em rất thích, vì thường phát triển từ tình bạn, tình người rất chậm mới thành tình yêu. Như thế mới bền vững trân trọng nhau dc. Em k tin tiếng sét ái tình, nhìn là thích gặp là yêu nói chuyện 2 câu đè vật nhau ra luông. Ảo quá =))

        Dạo đọc lắm yaoi bara các thể loại quay về vs các anh thấy bình yên quá ;_;

        Like

        • Anh vốn không thích má Nhan, vì anh không thích Kim Tiền Bang, cứ nhạt nhạt thế nào ấy, nhưng vớ được bộ này mà mừng rơi nước mũi, anh rất cảm động, cắm đít vô cày luông ~ (❁´◡`❁)✲゚*

          Anh cũng hêm thích tình yêu sét đánh, cái đó là sét đánh ngoại hình chớ, chả may công hoặc thụ xấu như ma toi thì có mà super sét cũng chẳng đánh nổi, xàm ( ಠ ಠ ) Anh thích kiểu như này nè, dần dần hiểu nhau và đi vào lòng nhau á, chứ còn nhìn phát yêu luôn ớn lắm, anh hông ham.

          Quay về đây anh cho cưng một chốn bình yên (づ ̄ ³ ̄)づ

          Like

    • Quên ko cmt chương 34, đọc đến đoạn Hoa Hoa ôm chặt Lộ Lộ ko buông mà lòng em dậy sóng, nghĩ ngay đến 1 câu “ngoài vòng tay anh là bão tố” =))

      Liked by 2 people

    • =)))) mình cũng đang khấp khởi chờ ngày anh Lộ dâng cúc, anh Lộ cưng Hoa Hoa lắm mà, tất nhiên phải dâng (*≧▽≦)

      Like

  2. “Tiểu Phong Tử chỉ là một con nhím thích xù lông cuộn tròn, nếu tìm được góc độ tốt, nhẹ nhàng vỗ về là mở được nó ra, sau đó nhím con chỉ còn lại cái bụng mềm mềm.” So sánh gì dễ thương thế >w<
    Chương này thích quá đi, Hoa Hoa chuẩn công rồi, cứ mỗi lần ẻm che chở, tình cảm với bạn Lộ thì mình lại bấn loạn.
    Chắc sau vụ đây cái phòng này lại càng thân thiết hơn nhỉ ? >v<

    Like

    • Cái phòng này toàn mấy tên hâm hâm, nhưng mà gắn bó lắm rùi á, hí hí.

      Hoa Hoa là chuẩn mẫu mực dịu dàng dễ thương bướng bỉnh công ó ó ó (*≧▽≦)ノシ)) Mình thích Hoa Hoa nhất nhất ❤

      Like

      • Mình cũng thích Hoa Hoa nhất á á á >w< Cái hồi mới xuất hiện thấy dữ sư, bùm một cái biến đổi dễ thương muốn chết. Đọc truyện này mới biết dùng hành động thôi mà cũng đáng yêu đến thế. Không cần nói cũng chẳng cần biểu cảm phong phú gì hết, chỉ cần lâu lâu sửng sốt, chốc chốc ngây thơ chớp mắt, rồi còn ôm ôm, kéo kéo, cười cười, mắt sáng lấp lánh, thỉnh thoảng ngồi nhìn trời nhìn chim, sột soạt sột soạt lật sách, vui vẻ khoa chân múa tay… Đỉnh điểm là cái đầu xoăn.
        A a a a a… Hự! Lực sát thương lớn quá chịu không nổi ❤
        À mà, đợt này Vương bát đản chắc đau lòng lắm. Thấy ổng vừa tốt vừa tội, khùng khùng hài hài, lại còn tâm lý. Tsundere điển hình của lòng mềnh TT^TT

        Like

        • Phải công nhận Hoa Hoa quá xá là đáng yêu (๑>ᴗ<๑) không thể không cưng em ấy được!!!! Đúng đó đúng đó, chẳng cần nói chẳng cần nhảy nhót nhiều làm gì, chỉ cần thi thoảng cười một cái, bị anh Lộ mân mê cái đầu xoăn thì đứng ngoan chớp mắt là được, í í á á chịu không nổi!!!! Mà mỗi lần biết thêm về quá khứ của Hoa Hoa là mình lại đau lòng… Trời ơi muốn tôi sống sao?… (*ノ´□`)ノ…

          Vương bát đản là tsundere mẫu mực, miệng mồm độc địa, hay vênh váo, thích đá mông anh Lộ, nhưng mà tốt dữ ữ ữ ữ… Ai trong cái truyện này cũng dễ thương hết á, kể cả bạn lưu manh Lưu Địch (*≧▽≦)ノシ))

          Like

  3. Cô xem phim chửa?
    Hôm nay tôi xem lại Jurassic park phần 1 và 2. Hơi chán vì… mới quên có nửa nội dung phim thôi (kiểu cứ vào tình tiết rồi tôi lại nhớ ra là nhân vật có chết hay không ấy)…..
    Vừa đọc lại mấy cái comment nhảm giữa 2 ta (khuê mật=)) thấy có đoạn cô bảo là mình tự viết tự thẩm, đã thế thì thử tung hàng đi. Tôi là tôi rất hiếm khi đọc đam mỹ Việt (xin lỗi tềnh yêu, cơ mà k tin tưởng văn phong của các bạn chẻ lắm, vì phần lớn các bạn ấy có gu chọn truyện đam mỹ rất chi là máu chó, văn phong edit thì hơi bị Tung Của, toàn “ngươi ngươi ta ta” với “a ân ơ…” ) nhưng cô thì tôi tin tưởng là level sẽ khác (ít ra gu chọn truyện của cô cũng khá ok, văn phong edit lại ngon lành, đặc biệt là đã tự thưởng cho mình chức “dâm nữ” thì hẳn viết ra phải đọc được chứ)
    Xem cái parody này xem. Đây là channel của cái cậu đóng “Micheal Jackson’s son” trong parody của Bart ấy. Càng xem càng thích cái parody Uptown Punk này. Công nhận nó làm công phu ghê ấy, mà hát cũng ngon nữa chứ. Cái cậu Micheal Jackson điệu bộ cũng siêu giống =)))

    https://www.youtube.com/watch?v=wTDIMpmzu9M – không biết cô xem hay đọc 50 shades of grey chưa. Tôi chưa, nhưng xem parody vẫn thấy buồn cười.
    https://www.youtube.com/watch?v=yioL7MRQvHM&index=17&list=PLiWL8lZPZ2_kafFTewyr06GuSPFd0m8hf cái này về applewatch. hay phết…

    Like

    • Ôi chết mợ tôi mất cô ạ, ra tết cái là bận tối mặt tối mũi, tôi cứ tưởng đến công ty thì loanh quanh chỉ có du xuân ăn mừng các kiểu, hóa ra mấy hôm nay bận chả ngóc đầu lên được, còn chả kịp đi WC, tức bụng khó tả :(((( Phim đã down, mấy bài nhạc cô ré-còm-men tôi cũng đã bookmark, thế mà méo có tgian xem, xem được mỗi cái parody 50 shades =)))) Bựa lòi tói, sao nó ko làm dài thêm nữa nhể, tôi thì chưa xem phim, cũng mới đọc được mấy chục trang truyện thôi, thấy không hợp gu nên bỏ, nó kiểu light S&M nhưng hường phấn kiểu gì ế, mềnh thì quen nặng đô mới cả “đấu súng” quen rồi, giờ nhìn hetero không có hứng =)))

      Bart nhiều cái parody bựa lắm cô ạ, nhưng phải chăm update tình hình showbiz US UK xem mới hiểu, có cái parody Animal của Maroon 5 ấy, tôi xem đi xem lại mà không nhịn được cười, ổng làm công phu mà hát cũng được nhé, mấy cái parody We can’t stop với Wrecking ball của Miley Cyrus cũng thế, khắm thôi rồi =))))

      Tôi bận quá, cả ngày không ngóc đầu lên được, tối về chỉ ăn cơm với đi ngủ, mai thứ 7, tôi quyết không làm cái mẹ gì cả, ở nhà xem phim nghe nhạc, sau đó sẽ rì-viu lại chi tiết cho cô ❤

      Like

      • ờ thì cô cứ thong thả, dục đi làm chứ ai dục chơi bao giờ? 😀 tôi thì ngược lại, ra tết lại thấy nhàn, hehe. Đã xem mấy cái parody, công nhận là hay, đá đểu kinh.

        Không biết cô có xem twilight chưa? Tôi nghi ngờ là nếu mình xem 50 shades chắc sẽ có cảm giác như với Twilight ấy. Cảm giác là “ếu hiểu thế giới nghĩ gì mà sùng bái phim và truyện này”, tôi đọc truyện, thấy nhạt như nước ốc, xong nghĩ bảo “chắc phim hay nên mới nổi” thế là xem phim. Xem xong thì mắt chữ A mồm chữ O vì phim… quá nhạt. Từ đấy mất niềm tin với công chúng teen trong việc lựa chọn phim. So sánh với những bộ manga mình đã đọc, thấy bộ nào về ma cà rồng cũng sâu sắc ấn tượng hơn hẳn cái bộ truyện nửa vời đấy.

        Like

        • Mấy cái phim teen với truyện teen nhạt lắm cô ạ, hay là vì bọn mềnh qua tuổi teen rồi (。--。 ), tôi thì chưa xem Twillight bao giờ, hồi trước bật Star Movies lên thấy, toàn xem được 15′ thì chuyển kênh, chắp vá lại cũng nắm được nội dung chính, nhưng đến giờ vẫn chả biết nó có gì hay? Kiểu phim thần tượng Hàn Xẻng version Hoa Kỳ thôi, mà tôi thì kỵ nhất là phim thần tượng, điêu vãi chưởng :))) Nhảy sang 50 shades này cũng thế, tôi vẫn thấy nó từa tựa phim thần tượng Hàn Xẻng version Light S&M, chả có gì hấp dẫn, hay là tại kéo cày Hard Yaoi nhiều quá nên liệt dương rồi, thấy nhạt hơn nước ốc (。--。 )

          Vampire hoặc Warewolf tôi chỉ khoái đưa vào phim kinh dị, chớ còn nhét trong phim teen yêu đương bét nhè thì cho tôi né, tôi thích mấy anh người sói trong Resident Evils với Underworld cơ, xem không sót phần nào. Hồi xưa đọc bộ Bá tước Dracula ghê phết, mà giờ ngó đâu cũng thấy Dracula phải lòng thiếu nữ A, tim hồng bay phấp phới, hết hồn.

          Tôi với cô thuộc thế hệ già rồi :))) giờ không khoái chứ hồi chục tuổi tôi cũng mê Hoàn Châu Cách Cách lắm =))))

          Like

          • Cô hãy tự may mắn vì đã không tốn gần 2 tiếng vô nghĩa đi. Tôi thích xem phim mà, thành ra lúc phim đấy nổi tiếng tôi cứ muốn xem cho sướng. Xem xong chỉ muốn lật bàn. Tốn thời gian của bà…..

            Chời ơi, cuối chương 38 cô bảo còn 2 chương nữa các anh ấy ra tù bắt đầu con đường kiếm cơm… tôi rục rịch quá cơ. “hảo mong chờ a~~~~~~” =)))))

            Like

  4. Chào chủ nhà,mình lần đầu tới nhà bạn ,ra mắt chút xíu:))mình rất thích truyện này,nói chung không có khủng bố như mấy bộ ngục giam khác.đọc thấy rất nhân văn rất cảm động,một phần là vì với góc nhìn của Lộ Lộ nên kiểu tưng tửng nhố nhăn rất hài hước đáng yêu<3.tới phần quan trọng là..mình fan Hoa Hoa người gì dễ thương chết đi được,chuẩn ôn nhu thâm tình công nhá;-)-.tiếp theo là a vương bát đản thánh Tsun,mới đầu đọc mình tưởng là bá đạo giám ngục công x lưu manh đơn thuần thụcười sặc sụa,nhưng mà hai người bắn h tung toé hoài chắc chết=)))).kế nữa là đổ bạn Dung,ai đó nói mình biết bạn ấy là công hay thụ đi,giống yêu nghiệt quáo_O.nói chung phòng 17 ai cũng đáng yêu,em Khải chắc chắn tạc mao thụ cmn rồi không cần bàn=))))))bác Phúc thì…..bó tay=}}.lời cuối là cảm ơn bạn edit truyện<3

    Liked by 1 person

  5. ==” Nhìn nghiêng nhìn doc nhìn trái nhìn phải cứ thấy 2 người như mẹ con, bác Phúc thì như ông =)) trách mẹ hoq chăm sóc được cháu, Chu Thành thì như bà cứ an ủi cháu Phong =)) ta nói sắp chết mà gia đình hạnh phúc dễ sợ.

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s